Người ta nói rằng giao dịch nội gián là một tội phạm không có nạn nhân – chỉ là một cách chơi thông minh hơn. Nhưng khi con số lợi nhuận lên tới 155 triệu USD, và khi các tài khoản nằm rải rác từ Hồng Kông đến Thượng Hải, thì câu chuyện không còn là "thông minh" nữa. Đó là một hệ thống có tổ chức, một mạng lưới được thiết kế để hút máu thị trường.
Con số 155 triệu USD không phải là ước tính. Đó là kết quả từ quá trình đối chiếu dữ liệu kéo dài hơn một tháng, giữa các công ty môi giới và phân tích giao dịch cá nhân.
Nguyên đơn trong vụ kiện – hai công ty tạo lập thị trường quyền chọn hàng đầu tại Mỹ là Haina International và Castle Securities – đã thu hẹp phạm vi điều tra xuống còn 47 tài khoản do 45 cá nhân kiểm soát. Một người nắm ba tài khoản. Một số thu lợi lên tới hàng chục triệu USD. Người ít nhất cũng kiếm được vài trăm nghìn.
Hãy để tôi nói thẳng: đây không phải là một vụ rò rỉ thông tin đơn giản. Đây là một cuộc tấn công có chủ đích vào cơ chế giá của thị trường quyền chọn, và Futu Tiger – nền tảng giao dịch chứng khoán phổ biến cho nhà đầu tư Trung Quốc và Hồng Kông – đang ở trung tâm của cơn bão.
Context: Bối cảnh vụ án
Futu Tiger, hay còn gọi là Futu Holdings, là một trong những công ty môi giới trực tuyến lớn nhất phục vụ nhà đầu tư Trung Quốc đại lục và Hồng Kông. Họ cung cấp quyền truy cập vào thị trường chứng khoán Mỹ, bao gồm cả quyền chọn. Vào tháng 7 năm 2025, hai công ty tạo lập thị trường quyền chọn Haina International và Castle Securities đã đệ đơn kiện, cáo buộc rằng các tài khoản trên Futu Tiger đã thực hiện giao dịch nội gián dựa trên thông tin về các giao dịch quyền chọn sắp tới của họ.
Không phải ngẫu nhiên. Haina và Castle là những người chơi lớn trong thị trường quyền chọn OTC. Họ thường xuyên thực hiện các giao dịch khối lớn, và thông tin về các giao dịch này – nếu bị rò rỉ trước khi được thực hiện – có thể mang lại lợi nhuận khổng lồ cho những kẻ có thông tin trước.
Theo báo cáo từ Caixin vào ngày 13 tháng 8, sau hơn một tháng thu thập dữ liệu từ các công ty môi giới và phân tích giao dịch cá nhân, các nguyên đơn đã thu hẹp phạm vi xuống còn 47 tài khoản do 45 cá nhân kiểm soát. Danh sách cụ thể chưa được công bố, nhưng phần lớn nằm ngoài nước Mỹ, nhiều người ở Trung Quốc đại lục và Hồng Kông.
Core: Tháo gỡ hệ thống – Làm thế nào họ kiếm được 155 triệu USD?
Đây là phần quan trọng nhất. Không phải ai cũng có thể kiếm được 155 triệu USD từ giao dịch nội gián quyền chọn. Cần có kiến thức chuyên sâu, mạng lưới thông tin, và một hệ thống thực hiện trơn tru.
Từ dữ liệu mà nguyên đơn đã phân tích, có thể thấy ba yếu tố chính:
1. Thời điểm vào lệnh chính xác đến từng phút
Các tài khoản bị nghi ngờ thường đặt lệnh mua quyền chọn chỉ vài phút trước khi một giao dịch khối lớn được Haina hoặc Castle thực hiện. Điều này cho thấy thông tin đã được chuyển trước – không phải ngẫu nhiên.
2. Phân bổ tài khoản đa dạng, tránh sự chú ý
47 tài khoản, 45 người, với một người nắm ba tài khoản. Họ không tập trung vào một tài khoản duy nhất. Họ phân tán rủi ro, và cũng phân tán lợi nhuận. Một số tài khoản chỉ kiếm vài trăm nghìn USD, nhưng đó là một cách để tránh bị phát hiện.
3. Tận dụng quyền chọn OTC – thị trường kém thanh khoản
Quyền chọn OTC (over-the-counter) không được giao dịch trên sàn tập trung. Giá cả được thỏa thuận riêng giữa các bên. Khi có thông tin về một giao dịch sắp diễn ra, kẻ nội gián có thể mua quyền chọn tương ứng với giá thấp hơn nhiều so với giá trị thực tế sau khi giao dịch được công bố.
Dựa trên kinh nghiệm điều tra của tôi, các vụ giao dịch nội gián thường có một điểm chung: chúng để lại dấu vết trên blockchain. Nhưng trong trường hợp này, dấu vết nằm trong hệ thống của các công ty môi giới, và Futu Tiger đang nắm giữ chìa khóa.
Người ta nói rằng các công ty môi giới không thể kiểm soát được hành vi của khách hàng. Nhưng thực tế, họ hoàn toàn có thể – nếu họ muốn.
Futu Tiger có quyền truy cập vào tất cả dữ liệu giao dịch. Họ có thể phát hiện các mẫu hình bất thường: một tài khoản mới mở, nạp tiền, và ngay lập tức giao dịch một quyền chọn cụ thể với khối lượng lớn, đúng thời điểm trước một giao dịch khối. Điều này không khó để phát hiện.
Contrarian: Góc nhìn phản trực giác – Những người tạo lập thị trường có thể là nạn nhân? Hay họ là đồng phạm?
Hầu hết các bài báo đều coi Haina và Castle là nạn nhân. Nhưng hãy nhìn từ góc độ khác.
Hai công ty này là những người tạo lập thị trường quyền chọn lớn. Họ có quyền truy cập vào thông tin về các giao dịch sắp tới của chính họ. Ai đảm bảo rằng thông tin đó không bị rò rỉ từ bên trong nội bộ của họ?
Người ta nói rằng "nội gián" luôn đến từ bên ngoài. Nhưng thực tế, hầu hết các vụ rò rỉ đều xuất phát từ nhân viên hoặc đối tác của chính công ty.
Vụ án này có thể là một vụ kiện để che đậy sự thất bại trong quản lý rủi ro của chính Haina và Castle. Họ mất 155 triệu USD vì họ không kiểm soát được thông tin nội bộ. Thay vì chịu trách nhiệm, họ đổ lỗi cho Futu Tiger và các nhà giao dịch ở Trung Quốc.
Một điểm mù khác: 155 triệu USD là tổng lợi nhuận từ 47 tài khoản. Nhưng nếu nhìn vào từng tài khoản, một số chỉ kiếm vài trăm nghìn USD. Điều đó cho thấy không phải ai cũng có thông tin đầy đủ. Có thể có một hệ thống phân cấp: một vài người cầm đầu, những người khác chỉ là người thực hiện.
Takeaway: Câu hỏi chưa có lời giải
Vụ kiện này sẽ kéo dài. Danh sách 45 cá nhân chưa được công bố, và Futu Tiger chưa đưa ra bình luận chính thức. Nhưng một điều chắc chắn: thị trường quyền chọn OTC là một vùng tối, nơi thông tin có giá trị và những kẻ có thông tin trước luôn tìm cách kiếm lợi.
Câu hỏi đặt ra không chỉ là "ai đã làm điều này