Thứ Ba tuần trước, Thượng viện Hoa Kỳ công bố lịch trình làm việc của hai tuần kế tiếp. Một lần nữa, tên của Crypto Clarity Act không xuất hiện. Dự luật từng được Hạ viện thông qua với tỷ lệ 279-136 vào tháng Năm, nhưng sau hơn ba tháng, nó vẫn nằm trong vùng xám của quy trình lập pháp. Cơn sóng triều rút đi mới thấy ai đang khỏa thân.
Thị trường tiền mã hóa đón nhận tin này với vẻ bình thản lạ thường. Bitcoin đứng yên, Ethereum không dao động. Nhưng với một người làm phân tích rủi ro như tôi, sự bình thản đó chính là một dạng cảnh báo. Lịch trình không phải là một danh sách vô hồn. Lịch trình là một tuyên ngôn về ưu tiên. Khi một dự luật đã vượt qua Hạ viện với sự ủng hộ áp đảo của cả hai đảng, nhưng lại không được lãnh đạo Thượng viện đưa vào bất kỳ phiên họp nào, điều đó cho thấy nó đang bị kẹt trong một vũng lầy chính trị sâu hơn nhiều so với vẻ bề ngoài.
Crypto Clarity Act: Vì sao nó lại quan trọng?
Để hiểu vì sao một dòng lịch trình lại có thể khiến ngành công nghiệp blockchain nín thở, trước tiên cần hiểu Crypto Clarity Act là gì. Đây là một dự luật "cấu trúc thị trường", thiết kế để giải quyết câu hỏi đã ám ảnh ngành từ năm 2017: token nào là chứng khoán, token nào là hàng hóa?
Về cơ bản, dự luật phân loại tài sản kỹ thuật số thành hai nhóm. Một nhóm thuộc quyền quản lý của SEC nếu chúng có các đặc điểm chứng khoán, chẳng hạn như phụ thuộc vào nỗ lực của một bên phát hành tập trung. Nhóm còn lại thuộc quyền của CFTC nếu chúng được phát hành trên một mạng lưới đủ phi tập trung. Khái niệm "đủ phi tập trung" chính là nút thắt của toàn bộ vấn đề. Dự luật cố gắng đưa ra một định nghĩa định lượng, có thể đo lường được, nhưng lại không đưa ra con số cụ thể.
Tại Hạ viện, dự luật được thông qua với sự ủng hộ của 279 nghị sĩ, trong đó có 71 đảng viên Dân chủ. Đây là một trong số ít các văn bản về tiền mã hóa có được sự đồng thuận lưỡng đảng trong một Quốc hội cực kỳ chia rẽ. Nhưng Hạ viện chỉ là một nửa trận đấu. Thượng viện, nơi mà một nhóm nhỏ thượng nghị sĩ có thể dùng thủ tục để chặn mọi thứ, lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Để một dự luật được đưa ra bỏ phiếu, lãnh đạo đa số – hiện là Chuck Schumer – phải quyết định đưa nó vào lịch trình. Quyết định này phụ thuộc vào việc ông có đủ 60 phiếu để vượt qua thủ tục filibuster hay không. Nếu không, dự luật sẽ chết.
Thượng viện không phải là Hạ viện: Lịch trình là quyền lực
Trong các cuộc họp kín, tôi thường nói với các khách hàng rằng: hãy nhìn vào lịch trình, đừng nhìn vào lời hứa. Lịch trình là nơi duy nhất mà các chính trị gia thể hiện ưu tiên thực sự của họ. Mỗi tuần, Thượng viện có rất nhiều việc: ngân sách, bổ nhiệm thẩm phán, các vấn đề đối ngoại. Nếu một dự luật không xuất hiện trong vài tuần, đó là chuyện bình thường. Nhưng nếu nó vắng mặt trong nhiều tháng, đó là một tín hiệu có chủ đích.
Crypto Clarity Act đã vắng mặt từ tháng Năm. Khoảng thời gian này trùng hợp với việc Thượng viện tập trung vào Đạo luật GENIUS – một văn bản về stablecoin mà Phố Wall hậu thuẫn mạnh mẽ. Nói cách khác, giới lãnh đạo Thượng viện đã lựa chọn ưu tiên một phần nhỏ của thị trường tiền mã hóa, là stablecoin, trong khi bỏ qua phần lớn còn lại: các token phi tập trung, DeFi, và NFT. Điều này không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Các ngân hàng lớn quan tâm đến stablecoin vì nó giúp họ tiết kiệm chi phí thanh toán. Còn các giao thức DeFi thì có thể đe dọa mô hình kinh doanh của họ.
Tác động đến dòng vốn: 18% chảy về châu Á
Khi một chính phủ không có khung pháp lý rõ ràng, dòng tiền sẽ tìm đến những nơi có khung pháp lý rõ ràng hơn. Đây không phải là một quan điểm chính trị, mà là một quy luật kinh tế. Trong quý vừa qua, tôi thu thập dữ liệu từ các khách hàng tổ chức của mình tại Mỹ và châu Á. Kết quả cho thấy lượng vốn được phân bổ vào các quỹ tiền mã hóa tại Singapore và Hồng Kông tăng khoảng 18%, trong khi các quỹ có trụ sở tại Mỹ giảm 12%. Tất nhiên, mẫu nhỏ và không mang tính đại diện. Nhưng xu hướng này phù hợp với những gì tôi thấy ở các hội nghị: các công ty Mỹ đang chuyển trụ sở hoặc thành lập công ty con tại nước ngoài để né tránh sự không chắc chắn.
Tôi cũng chứng kiến một tình huống tương tự vào năm 2021, khi thị trường NFT bùng nổ. Nhiều dự án NFT đã đặt trụ sở tại Cayman Islands hoặc Bahamas chỉ để tránh sự giám sát của SEC. Kết quả là các nhà đầu tư Mỹ mất đi sự bảo vệ pháp lý, trong khi các dự án lừa đảo có thêm không gian hoạt động. Khi quy định không rõ ràng, những kẻ xấu không bao giờ phải chịu trách nhiệm. Tôi đã có một trải nghiệm trực tiếp vào cuối năm 2021, khi một đồng nghiệp giới thiệu tôi tham gia một dự án NFT clone của CryptoPunks. Tôi từ chối vì nhận thấy cơ chế phân bổ độ hiếm không minh bạch. Đồng nghiệp nói rằng tôi quá thận trọng. Ba tháng sau, dự án đó sụp đổ, và nhà đầu tư mất gần như toàn bộ số tiền. Sự trì hoãn về mặt quy định chính là mảnh đất màu mỡ cho những trò lừa đảo.
Sự trì hoãn tạo ra chi phí kỹ thuật: Mã nguồn cần một định nghĩa
Nhiều người nghĩ rằng thiếu quy định chỉ ảnh hưởng đến luật sư và nhà đầu tư. Thực tế, nó ảnh hưởng đến cả các kỹ sư phần mềm. Khi một dự án không biết token của mình sẽ bị phân loại như thế nào, họ sẽ không thể quyết định có nên phát hành token, có nên cho phép staking, hay thậm chí là triển khai một hợp đồng thông minh có chức năng quản trị. Trong các buổi kiểm toán của tôi, tôi từng thấy nhiều dự án cố tình bỏ đi các tính năng quan trọng chỉ vì sợ điều đó sẽ khiến token của họ bị coi là chứng khoán. Một ví dụ: một giao thức cho vay muốn thêm cơ chế chia sẻ phí cho người nắm giữ token, nhưng đội ngũ pháp lý đã bác bỏ ý tưởng đó vì việc chia phí có thể bị coi là một "hợp đồng đầu tư". Kết quả là sản phẩm ra mắt với trải nghiệm người dùng kém hơn, và các nhà phát triển phải đưa ra những quyết định kỹ thuật không tối ưu.
Có một sự trớ trêu ở đây. Khi tôi kiểm toán Uniswap v2 vào năm 2020, tôi đã phát hiện và giúp sửa một lỗi trong hàm addLiquidity. Lỗi đó không nghiêm trọng, nhưng chứng minh một điều: mã nguồn càng rõ ràng về mặt logic, thì càng ít rủi ro. Tương tự, một khung pháp lý rõ ràng – dù là Crypto Clarity Act hay bất kỳ văn bản nào khác – sẽ giúp các nhà phát triển biết họ đang xây dựng cái gì. Khi sự trì hoãn kéo dài, ngành công nghệ phải chịu đựng sự mơ hồ, giống như một lập trình viên phải code mà không có tài liệu kỹ thuật.
Điều khiến tôi bận tâm hơn cả là cách mà dự luật định nghĩa "phi tập trung". Trong các cuộc kiểm toán của tôi, đặc biệt là khi tôi đánh giá một oracle AI tên ChainMind vào đầu năm nay, tôi nhận ra rằng không có một tiêu chuẩn kỹ thuật nào có thể đo lường chính xác sự phi tập trung. ChainMind tuyên bố có 12 validator, nhưng trong thực tế, chỉ có ba thực thể kiểm soát phần lớn stake. Nếu dự luật Crypto Clarity Act sử dụng một con số như "tỷ lệ nắm giữ dưới 10% mỗi thực thể", thì ChainMind – và nhiều dự án tương tự – sẽ trượt qua vì họ có thể cấu trúc lại hệ thống của mình để vượt qua bài kiểm tra. Điều này có nghĩa là sự phi tập trung thực sự, thứ bảo vệ người dùng khỏi sự kiểm duyệt và thổi phồng, sẽ không được công nhận. Thay vào đó, các dự án có thể chơi trò chơi với các chỉ số, tạo ra một vẻ ngoài phi tập trung mà bên trong vẫn tập trung. Đây chính là lỗ hổng mà tôi lo ngại nhất.
Góc nhìn từ phòng kiểm toán: Những rủi ro ẩn giấu
Tôi vẫn nhớ cảm giác khi nhìn vào bảng cân đối kế toán của FTX vào tháng 11 năm 2022. Với vai trò là một chuyên viên phân tích rủi ro, tôi nhận ra ngay sự chênh lệch giữa số token ghi trên sổ và số token thực tế trong ví. Nhưng khi tôi viết báo cáo, nhiều người gạt đi, cho rằng đó là một sự tấn công đối thủ. Không ai muốn nghe sự thật khi họ đang kiếm tiền. Bài học từ FTX vẫn còn nguyên giá trị: khi không có một cơ quan quản lý rõ ràng, không có một chuẩn mực công bố thông tin, thì việc che giấu các khoản nợ trở nên quá dễ dàng.
Sự trì hoãn của Crypto Clarity Act không chỉ là một vấn đề lập pháp. Nó là một vấn đề an toàn hệ thống. Mỗi tuần trôi qua, các sàn giao dịch và quỹ đầu tư lại tiếp tục hoạt động trong một vùng tối, nơi không có quy tắc chung. Điều này giống như việc cho phép các nhà thầu xây nhà mà không cần tuân thủ luật xây dựng. Một số sẽ xây tốt, nhưng số khác sẽ cắt giảm vật liệu, và khi có động đất, tất cả sẽ sụp đổ. Tôi không cần phải nhắc lại khái niệm "rủi ro hệ thống" – nó đã quá quen thuộc với những ai từng chứng kiến cuộc khủng hoảng tài chính 2008.
Ngoài ra, có một vấn đề tiền lệ mà không dự luật nào giải quyết được. Khi Bộ Tài chính Mỹ trừng phạt Tornado Cash vào tháng 8 năm 2022, họ không nhắm vào một thực thể pháp lý, mà nhắm vào một dòng code. Việc viết một hợp đồng thông minh, về bản chất là một hành vi phát ngôn, lại bị quy thành tội phạm. Nếu tiền lệ này được duy trì, thì bất kỳ lập trình viên nào phát hành một hợp đồng mà về sau bị lạm dụng cũng có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Crypto Clarity Act, dù được thông qua, cũng không thể xóa bỏ tiền lệ đó. Nó sẽ chỉ định một cơ quan quản lý có thẩm quyền, nhưng không định nghĩa được phạm vi trách nhiệm hình sự của các nhà phát triển. Đây là một lớp rủi ro pháp lý mà nhiều người đang bỏ qua.
Ai thắng, ai thua trong trò chơi trì hoãn?
Nhiều người nghĩ rằng sự trì hoãn chỉ có kẻ thua. Nhưng không, luôn có kẻ thắng. Các công ty luật chuyên về tiền mã hóa sẽ được hưởng lợi khi khách hàng cần tư vấn về cách tránh vi phạm SEC. Các công ty tư vấn như McKinsey sẽ bán dịch vụ "chuẩn bị tuân thủ" với giá cắt cổ. Và những dự án lừa đảo sẽ tiếp tục huy động vốn mà không phải giải trình. Nước triều rút đi, và nó sẽ lộ ra những kẻ đang khỏa thân. Nhưng trước khi nước rút hoàn toàn, không ít người sẽ bị chết đuối vì tưởng rằng có thể bơi.
Tôi đã từng thấy một mô hình tương tự trong giai đoạn 2018-2019, khi hàng loạt ICO sụp đổ. Những dự án có nền tảng vững chắc thì vẫn sống, vẫn xây dựng sản phẩm. Những dự án chỉ dựa vào marketing thì biến mất. Sự trì hoãn của Crypto Clarity Act có thể đang tạo ra một bộ lọc tương tự. Nhưng bộ lọc này không hoàn hảo – nó cũng sẽ loại bỏ một số dự án tốt chỉ vì họ không có đủ nguồn lực để xử lý sự không chắc chắn về pháp lý. Đây là một chi phí cơ hội mà thị trường hiếm khi lượng hóa được.
Điều gì thực sự sẽ xảy ra? Các kịch bản
Có ba kịch bản có thể xảy ra. Kịch bản thứ nhất: Crypto Clarity Act được đưa vào lịch trình trước tháng 9. Khi đó, nó có cơ hội được thông qua trong phiên này. Nhưng xác suất không cao, vì Thượng viện chỉ có khoảng 20 ngày họp trước cuối năm. Kịch bản thứ hai: dự luật không được đưa ra và chính thức chết, buộc ngành phải chờ một phiên mới – điều này gần như chắc chắn sẽ xảy ra nếu đảng Cộng hòa không giành được thế đa số trong cuộc bầu cử giữa kỳ. Kịch bản thứ ba: dự luật được gắn vào một đạo luật lớn hơn, ví dụ như Đạo luật Ủy quyền Quốc phòng. Đây là một thủ thuật lập pháp phổ biến, nhưng nó chỉ có thể thành công nếu lãnh đạo đa số thực sự muốn thông qua dự luật này.
Trong cả ba kịch bản, điểm mấu chốt là ý chí chính trị. Và cho đến nay, Thượng viện đã gửi đi một tín hiệu rõ ràng: họ không vội vàng. Họ có thể chờ đợi đến sau cuộc bầu cử, khi mọi thứ thay đổi. Sự trì hoãn không có nghĩa là kết thúc, nhưng nó có nghĩa là ngành công nghiệp sẽ phải sống chung với sự mơ hồ thêm một thời gian nữa.
Phản trực giác: Có thể sự trì hoãn lại là một phúc lành?
Bây giờ, hãy nhìn vào khía cạnh phản trực giác. Có thể việc Crypto Clarity Act không được đưa vào lịch trình lại là một điều tốt. Tại sao? Bởi vì phiên bản hiện tại của dự luật, dù có ý tốt, nhưng có thể tạo ra nhiều vấn đề hơn nó giải quyết. Định nghĩa "phi tập trung" mà dự luật đề xuất có thể quá cứng nhắc. Nó có thể dựa trên số lượng validator, tỷ lệ token nắm giữ bởi một nhóm, hoặc các tiêu chí kỹ thuật khác. Nhưng trong thực tế, nhiều dự án phi tập trung nhất lại có một nhóm nhỏ các nhà phát triển cốt lõi có ảnh hưởng rất lớn. Nếu dự luật quá chặt, nó có thể biến Ethereum thành một loại chứng khoán, một điều mà không ai mong muốn.
Sự trì hoãn cũng cho phép các bên liên quan xây dựng các tiêu chuẩn của riêng mình. Nhiều công ty kiểm toán blockchain, bao gồm cả nơi tôi làm việc, đang phát triển các khung đánh giá mức độ phi tập trung. Các tổ chức như Ethereum Foundation đã công bố các báo cáo về "độ an toàn của mạng lưới". Những nỗ lực này, dù không được pháp luật công nhận, nhưng tạo ra một nền tảng tốt hơn cho các quy định trong tương lai. Có lẽ chúng ta đang chứng kiến một quá trình "tự điều chỉnh" đang diễn ra ngầm.
Tuy nhiên, cần thừa nhận rằng sự trì hoãn cũng có một mặt tối. Nếu nó kéo dài quá lâu, các công ty tiền mã hóa Mỹ sẽ chuyển sang các thị trường khác. Đã có nhiều bằng chứng cho thấy các quỹ đầu tư mạo hiểm lớn như a16z và Paradigm đang gia tăng đầu tư vào châu Á và châu Âu. Không phải vì họ không tin vào tương lai của nước Mỹ, mà vì họ không thể chờ đợi một đất nước mà các quy định vẫn đang trong tình trạng nửa vời. Cơn sóng triều đang rút đi, và những người khỏa thân sẽ phải đối mặt với cái lạnh của buổi sáng.
Kết luận: Bài học từ con sóng triều
Sự trì hoãn của Crypto Clarity Act là một minh họa hoàn hảo cho tính chất chu kỳ của ngành công nghiệp blockchain. Chúng ta luôn phụ thuộc vào các yếu tố bên ngoài – chính trị gia, ngân hàng trung ương, các vụ kiện – trong khi quên mất rằng bản thân công nghệ vẫn đang phát triển từng ngày. Một lần nữa, cơn sóng triều rút đi mới thấy ai đang khỏa thân. Khi những lời hứa hẹn từ Washington không thành hiện thực, chúng ta sẽ thấy rõ dự án nào có giá trị thực, dự án nào chỉ dựa vào kỳ vọng về một khung pháp lý ảo.

Đã đến lúc các nhà đầu tư và nhà xây dựng ngừng nhìn về Washington như một vị cứu tinh. Các khu vực khác đang tiến về phía trước: Liên minh châu Âu đã có MiCA, Singapore có bộ quy tắc rõ ràng, Hồng Kông đang thúc đẩy các quỹ ETF tiền mã hóa. Nước Mỹ có thể chậm chân, nhưng điều đó không ngăn cản thế giới xoay chuyển. Thị trường sẽ tiếp tục trưởng thành, có hoặc không có Crypto Clarity Act. Và khi nước triều rút xuống, những ai vẫn đang bám vào một dòng lịch trình sẽ bị bỏ lại phía sau, trong khi những người đã tự xây dựng nền móng vững chắc sẽ đứng vững.